{Live stream}, Mô phỏng phương pháp Phản Xạ, Truyền Cảm Hứng

Thế hệ 9X, 10X, hẳn nhiều người không biết và không còn nhớ những bốt điện thoại công cộng như thế này, nhưng những người thuộc thế hệ 7X, 8X, nhất là 8X đời đầu thì lại có vô vàn kỉ niệm gắn với những bốt điện thoại nhỏ xinh nơi góc phố Hà Nội.

Phải quay lại những năm 90 của thế kỷ trước, người ta mới thấy điện thoại công cộng hữu ích đến chừng nào. Thời bấy giờ, viễn thông chưa phát triển như ngày nay, điện thoại trở thành một loại dịch vụ đắt đỏ, thậm chí xa xỉ và chỉ dành cho những gia đình khá giả sống ở TP.

Cách đây 20 năm, điện thoại công cộng là niềm tự hào, là sự hãnh diện xen lẫn cả háo hức.

Nhiều người hẳn còn nhớ, năm 1995, Việt Nam mới chính thức có tên trên bản đồ viễn thông Quốc tế. Thời đó, để lắp được một chiếc điện thoại cố định, người ta phải bỏ ra 850.000 đồng, số tiền lớn bằng 2 chỉ vàng để mua máy và kết nối đường dây. Không phải gia đình nào cũng có sẵn tiền trong túi và sẵn sàng chi trả phí thuê bao, cước gọi đắt đỏ hàng tháng để sử dụng loại hình dịch vụ này. Vả lại, càng ít người dùng thì càng ngại lắp đặt vì nếu người thân không ai dùng, điện thoại lắp rồi biết gọi cho ai?

Giữa hoàn cảnh ấy, năm 1997, những bốt điện thoại xuất hiện như một vị cứu tinh. Nó từng được người dân Thủ đô yêu mến, mong đợi, nhất là tầng lớp học sinh, sinh viên hay những người lao động thu nhập thấp hoặc trung bình.

Bàn phím sờn cũ, ống nghe bạc màu,… dấu vết của một thời xa xưa và hoài niệm nhuốm đầy từng ngóc ngách bốt điện thoại.

Sử dụng điện thoại công cộng, người ta không mất phí lắp đặt, được tính cước thuê bao giá rẻ và rất chính xác. Những chiếc thẻ điện thoại, 15 năm về trước từng là vật dụng không thể thiếu trong ví của nhiều bạn trẻ. Họ yêu quý, nâng niu và giữ gìn nó bởi vì… đó là con đường liên lạc nhanh nhất, kết nối họ với người thân, bạn bè và nhất là với người mình thương yêu.

Cuộc gọi qua điện thoại công cộng cũng thật bất tiện: phải xếp hàng đợi, không dám nói chuyện quá riêng tư vì xung quanh luôn có người qua lại, phải hẹn đúng giờ ấy, ngày ấy, địa điểm đó để gọi cho nhau nghe một cú điện thoại… Nhưng không sao, vào cái thời mà người ta phải liên lạc với nhau bằng thư tay, chờ vài ngày mới nhận được… thì điện thoại công cộng quả là một bước tiến công nghệ lớn lao.

Thà rằng phải đợi chờ, cho dù có phải hẹn lên hẹn xuống bao phen mới nghe được trọn vẹn một cú điện thoại của nhau nhưng ít ra, người ta được nghe thấy tiếng nói. Tiếng nói ấm áp, biết biểu lộ cảm xúc ấy, so với thư tay hay những biểu tượng chat trên mạng, thực sự sinh động và gần gũi biết bao nhiêu.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *